Khi múa bài Bồ Đề Kệ, lòng mình như tan ra.

Vừa nhẹ nhõm. Vừa thấm thía.
Rằng… mọi vết thương rồi cũng sẽ trở thành một phần đẹp đẽ trong mình – nếu mình đủ can đảm để nhìn lại bằng lòng biết ơn.

Có những lúc, chẳng ai hiểu nổi vì sao một mối quan hệ từng ấm áp lại trở nên méo mó.
Vì sao có những người đến gần, không phải để kết nối hay sẻ chia,
mà để điều khiển, lợi dụng, hay làm vỡ những điều tốt lành mình đã nỗ lực gìn giữ.
Nỗi đau sâu nhất, đôi khi không đến từ người dưng…
mà từ những người mình từng tin yêu nhất –
khi họ khiến mình hoài nghi chính giá trị của bản thân,
khi họ khiến mình tin rằng:
"Mình không đủ tốt để được yêu thương."
Đã từng có những đêm mình tự hỏi mãi:
“Mình sai ở đâu?”
“Tại sao lại là mình?”
“Giá mà mình lý trí hơn, mạnh mẽ hơn…”
Nhưng rồi mình hiểu:
Không phải nỗi đau nào cũng là lỗi của mình.
Không phải ai cũng đủ bình an để yêu một người rực rỡ.
Đôi khi, ánh sáng nơi mình… chỉ khiến người khác thấy rõ bóng tối trong chính họ.
🌿 Nỗi đau không làm mình yếu đi.
Nó chỉ làm tim mình sâu hơn, mềm hơn, và vững vàng hơn.
Biết lặng im khi cần. Biết rời đi đúng lúc.
Biết trân trọng những người thực lòng ở lại.
Và biết biến những vết xước…
thành ánh sáng.

Không chỉ giỏi – mà là biết cách khiến điều mình giỏi thật sự tỏa sáng

Bạn giỏi một thứ. Tốt.
Bạn giỏi một thứ và biết cách khiến nó bật sáng. Tuyệt.

Mình có một cô giáo dạy múa – mỗi lần nhắc đến, lòng lại khẽ nể, dù cô nhỏ tuổi hơn mình nhiều.

Cô xuất thân từ nghệ thuật, học lên đến tiến sĩ. Nhưng điều khiến mình ấn tượng không nằm ở bằng cấp hay học vị, mà chính là “combo kỹ năng” mà cô mang vào mỗi buổi học:

– Cô không chỉ dạy động tác. Cô tự tay búi tóc cho từng học viên – gọn gàng, đẹp mắt, chuyên nghiệp.
– Cô quay video, set ánh sáng, chọn phông nền – mọi thứ chỉn chu như một người làm hậu kỳ lâu năm.
– Cô hiểu sân khấu, hiểu góc máy, hiểu tâm lý học viên, và cả cách làm cho từng chuyển động lên hình thật mềm mại, đầy cảm xúc.

Mỗi buổi học dưới sự hướng dẫn của cô đều đáng tiền – đáng nhớ – và đáng quay lại.

🌱 Mình nhìn lại công việc của mình – trong vai trò một người quản lý.

Mình biết chuyên môn. Nhưng nếu không thể trình bày rõ ràng, không truyền đạt được, thì kiến thức ấy vẫn chỉ nằm trong đầu – chưa thành giá trị chia sẻ.

Bạn có thể biết rất rõ về thuế, về luật, về chiến lược…
Nhưng nếu bạn không rèn luyện kỹ năng viết, thuyết trình, dựng slide, hay thậm chí là ứng dụng Power BI, AI, hoặc tạo video hướng dẫn — thì bạn sẽ bị giới hạn trong khả năng lan tỏa điều mình giỏi.

Đã có lúc mình nghĩ: “Làm quản lý rồi, chỉ cần hiểu, đâu cần làm.”
Nhưng rồi mình nhận ra — trong thời đại này, người tạo ra giá trị khác biệt là người hiểu đủ sâu để nghĩ lớn, và làm đủ vững để đi xa.

📌 Giỏi một thứ là nền tảng.
Nhưng nếu bạn còn biết trình chiếu điều mình giỏi, thì bạn không cần tìm spotlight.
Bạn chính là spotlight.

✨ Nhân tiện khoe nhẹ bài múa gần 3 phút vừa hoàn thành dưới sự hướng dẫn tận tình của cô giáo nhỏ – một bài dài mà lâu lắm rồi mình mới có dịp được biểu diễn lại. Một khoảnh khắc mình thấy mình được học, được sống, và được sáng rực lên theo cách rất riêng.

Từ Sàn Múa Đến Phòng Họp: Khi Nghệ Thuật Giao Thoa Với Lãnh Đạo Doanh Nghiệp

Cuối tuần qua, mình có cơ hội biểu diễn trên sân khấu cùng với các vũ công chuyên nghiệp — một trải nghiệm đầu tiên trong đời, và bất ngờ thay… lại đầy tính khai sáng.

Trong vai trò là một Giám đốc Thuế, mình đã quen làm việc với logic, cấu trúc và độ chính xác cao. Nhưng khi bước vào thế giới của múa, mình nhận ra: lãnh đạo không chỉ đến từ tư duy, mà còn đến từ chuyển động, từ nhịp điệu, và từ sự hài hòa — giữa bản thân với chính mình, và giữa mình với tập thể.

Dưới đây là một vài điểm giao thoa thú vị giữa thế giới nghệ thuật và môi trường doanh nghiệp mà mình nhận ra qua hành trình ngắn này:

🔹 Không có con đường tắt để trở nên xuất sắc.
Cô giáo dạy múa của mình cũng chính là biên đạo và tổng đạo diễn của chương trình. Nhưng trước khi trở thành người dẫn dắt, cô đã dành nhiều năm luyện tập những điều cơ bản nhất. Khả năng lãnh đạo của cô không đến từ quyền lực, mà từ sự bền bỉ.
Lãnh đạo trong doanh nghiệp cũng vậy: sức ảnh hưởng thật sự đến từ uy tín được gây dựng, chứ không phải địa vị được gán cho.

🔹 Một đội ngũ mạnh là nền móng của mọi thành công.
Một bài múa sẽ không bao giờ hoàn chỉnh nếu có người đi sai nhịp. Mỗi vũ công trong nhóm mình đều mang những điểm mạnh và cá tính khác nhau, nhưng điều khiến mình ấn tượng là sự tôn trọng lẫn nhau. Ai cũng đóng góp ý tưởng, nhưng quyết định cuối cùng của biên đạo luôn được tôn trọng. Đó là văn hóa tôn trọng và tinh thần làm chủ — cũng là điều thiết yếu trong bất kỳ tổ chức hiệu suất cao nào.

🔹 Người thật sự giỏi là người biết nâng đỡ người khác.
Dù mình chỉ là người mới học, nhưng các vũ công chuyên nghiệp chưa từng tỏ ra coi thường. Họ hướng dẫn tận tình, giúp mình bắt kịp nhịp múa. Mình chợt nhớ đến hình ảnh những nhà lãnh đạo giỏi trong doanh nghiệp: không cần chứng minh mình “trên cơ” người khác, mà chứng minh bằng cách truyền cảm hứng để người khác cùng phát triển.

Dù đã có hai bằng thạc sĩ, mình vẫn tiếp tục học – lần này không từ sách vở, mà từ trải nghiệm.
Múa – tưởng như chỉ là một sở thích – lại trở thành lớp học lãnh đạo mới của mình, nơi dạy mình những bài học vượt xa kỹ thuật.

Nếu bạn đang tìm cách phát triển bản thân để trở thành một người dẫn dắt tốt hơn, hãy thử bước vào một thế giới khiến bạn cảm thấy không quen thuộc.
Rất có thể, bạn sẽ tìm thấy một “nhịp điệu lãnh đạo” hoàn toàn mới – sâu hơn, mềm mại hơn, nhưng không kém phần mạnh mẽ.

Hãy trở thành CEO của chính cuộc đời mình!

Không cần ai cho phép để thực hiện giấc mơ

Trong hành trình phát triển bản thân, mình nhận ra rằng bản thân không cần chờ sự cho phép của bất kỳ ai để thực hiện giấc mơ.

Trước đây mình hay chần chừ khi bắt đầu một dự án mới, thử trải nghiệm một điều gì mới. Mình e ngại rủi ro, sợ mình làm không tốt, sợ bị đánh giá. Những nỗi sợ này thành một rào cản vô hình, khiến mình phụ thuộc và khao khát sự đồng thuận từ người khác, như một nguồn an ủi và điểm tựa cho bản thân.

Nhưng hành trình đến với múa đã dạy cho mình một bài học quý giá. Khi niềm yêu thích đủ lớn, mình cảm thấy hạnh phúc mỗi khi được nhảy múa. Mình có thể nhảy trật nhịp, gương mặt ít biểu cảm, khả năng trình diễn không đủ tốt để vào đội hình múa chính thức, nhưng những điều này có thể ngăn mình không nhảy múa nữa không? Chắc chắn là không! Ngược lại, những điều này sẽ là động lực để mình cố gắng hoàn thiện hơn.

Với niềm đam mê đủ lớn, mình không cần phải xin phép để theo đuổi ước mơ của mình. Người duy nhất có thể thực sự quyết định hành động là chính bản thân mình.

Mình biết ơn môn nghệ thuật múa đã giúp mình thấm dần những bài học về phát triển bản thân một cách tự nhiên, để từ đó áp dụng vào công việc và cuộc sống cá nhân. 💗Một khi đã biết rõ con đường mình muốn đi, hãy cứ thế mà làm!💗

#thaivanchinam#thesharingtown#personaldevelopment

I’m a professional who loves dancing

Trong hành trình tìm hiểu bản thân, mình có cơ duyên được biết đến Gallup Strength Test để khám phá đâu là bộ tài năng nổi bật của riêng mình. Không bất ngờ lắm khi “Learning” là Top 1 trong danh sách bộ tài năng mà mình có. Mình thích học! Không những học chuyên môn mà còn học nhiều kỹ năng bổ trợ khác. Tuy nhiên, có 1 điều mà Gallup đã khai sáng cho mình là bất kỳ tài năng nào cũng có 2 thái cực – raw và mature. Khi tài năng mang tính còn thực hiện theo bản năng có thể tạm gọi là raw, cần phải rèn luyện gọt giũa mới có thể trở thành tài năng mature. Ở mức độ raw, sẽ có những điểm mù mà bản thân có thể không tự phát hiện được. Ví dụ, mình rất thích học, và điểm mù của việc học này là mình sa đà vào tận hưởng quá trình học mà không chú ý đến làm sao để tận dụng nguồn lực giới hạn mình đang có để đạt kết quả tối ưu nhất, thậm chí mình cứ thích theo đuổi một quá trình học lâu dài, có lớp lang trình tự bài bản, không quan tâm đến kết quả đầu ra lắm.

Điều này cũng chẳng là vấn đề to tát khi quỹ thời gian của mình khá dư giả. Tuy nhiên khi đến độ tuổi mà áp lực công việc ngày càng lớn buộc mình phải tính toán phân chia thời gian hợp lý để có thể hoàn thành công việc, và có thời gian cho bản thân, cho gia đình. Mình cần phải suy nghĩ phải tạo được kết quả gì trước khi dấn thân quỹ thời gian giới hạn cho việc học 1 điều gì đó. Học rồi có áp dụng và cho ra được sản phẩm gì không? Việc học múa giúp mình nghiệm ra được điều này một cách rất tự nhiên và dễ chịu. Trước kia học múa cũng không suy nghĩ gì đến việc quay video kết khóa, nhưng giờ mình xem việc quay video múa là thành phẩm ứng dụng cho thấy kết quả của việc học. Nếu không có video múa, chắc mình cũng chẳng nỗ lực để học thuộc bài, chuốt dáng từng động tác hoặc suy nghĩ làm sao để tương tác với camera tốt hơn, góc máy nào sẽ đẹp hơn để có 1 video chỉnh chu nhất có thể. Chỉ cần thấy video sau tiến bộ hơn video trước là mình đã đủ vui, là một achievement nhỏ nhỏ của bản thân trong hành trình thấu hiểu hơn về bản thân và gọt giũa tài năng của mình ngày càng rõ nét hơn.