✨ YSEALI dạy mình những gì?

4 năm trước, mình có cơ hội tham gia Hội thảo Chuyển đổi số YSEALI 2021. Hôm nay, mình thấy thật biết ơn khi được chọn là một trong 94 cựu học viên từ 11 quốc gia Đông Nam Á tham dự Hội nghị YSEALI Alumni Impact 2025.

Với mình, đây không chỉ là một hội nghị.
Đây giống như một lần trở về – trở về với tinh thần đã thay đổi cách mình học, cách mình làm việc, và cách mình mong muốn cống hiến.

🌱 Điều YSEALI để lại trong mình:
– Sự chuyển đổi đôi khi không bắt đầu từ những điều to tát, mà từ một góc nhìn nhỏ bé, một ý tưởng liều lĩnh, hay chỉ đơn giản là dám thử.
– Lãnh đạo không phải ở chức danh. Lãnh đạo nằm trong từng hành động – dù rất nhỏ – nếu nó mang lại giá trị cho người khác.
– Và khi mình chia sẻ lại điều đã học, chính là lúc mình học thêm lần nữa.

Đó là lý do mình tạo nên The Sharing Town – một nơi để viết về phát triển bản thân và tri thức thuế. Dù hiện tại mình đang ở trong môi trường doanh nghiệp, nhưng mình tin rằng tinh thần khởi nghiệp có thể dẫn dắt mình đi xa hơn, với cách lãnh đạo bằng sự sẻ chia.

Mình thật sự hạnh phúc khi được kết nối với những con người đầy cảm hứng và tài năng khắp Đông Nam Á. Điều đó nhắc mình rằng: hãy cứ học, cứ cống hiến, và cứ bước tiếp.

💡 Không bao giờ quá trẻ để lãnh đạo.
💡 Không bao giờ quá già để học hỏi.

#yseali #fulbrightuniversity #the5yearjourney

Trực giác – món quà thầm lặng mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người lãnh đạo

Khi còn trẻ, mình nghĩ lãnh đạo là ra quyết định bằng lý trí – càng nhiều dữ liệu, càng ít cảm xúc, càng tốt.

Nhưng sau nhiều năm làm việc và trải nghiệm, mình hiểu ra: có những khoảnh khắc, điều đúng đắn không nằm trong con số, mà trong cảm giác. Một cảm giác rất nhỏ, rất mơ hồ, nhưng lại vô cùng chính xác.
Đó là lúc bạn bước vào một không gian và thấy tim mình chùng xuống – dù chưa ai nói gì.
Là khi bạn đang họp, mọi thứ có vẻ “đúng quy trình”, nhưng một phần sâu bên trong bạn khẽ lên tiếng:
“Có điều gì đó... không ổn.”

🧭 Trực giác không phải là sự nhạy cảm mù quáng.

Nó là khả năng kết nối với kinh nghiệm sống, với tín hiệu phi ngôn ngữ, và với chính nhịp đập nội tâm của mình.
Và hơn hết, trực giác là một loại trí tuệ – lặng lẽ nhưng mạnh mẽ.
Trong thế giới làm việc hiện đại, nơi mọi thứ ngày càng nhanh, rõ ràng và hiệu quả, sự tĩnh lặng để cảm nhận trở thành một loại năng lực quý giá.

Khi cảm thấy yên bình bên ai đó, có thể bạn đang ở cạnh một người tử tế thật sự.

Khi cảm thấy mất kết nối mà không rõ lý do, có thể bạn đang cần điều chỉnh – không phải ai sai, chỉ là chưa đồng điệu.

💡 Mình từng nhiều lần không tin vào cảm giác ban đầu, cố thuyết phục bản thân rằng “mọi thứ vẫn ổn”.
Và kết quả thường giống nhau: mình quay lại đúng chỗ mà trực giác đã nhắc nhở từ đầu.
Từ đó, mình học cách: không phán xét cảm xúc, chỉ cần quan sát nó rõ hơn.
Không phải để “bỏ chạy” khỏi tình huống.
Mà để điều chỉnh bản thân phù hợp hơn với bối cảnh.
Để chọn cách phản hồi một cách khôn ngoan, không phản ứng vội vàng.
✨ Là người làm việc với nhiều bên liên quan, mình nhận ra:
Năng lượng không nói dối.
Sự thấu cảm không cần ồn ào.
Và đôi khi, cách tốt nhất để bảo vệ tổ chức – là bắt đầu bằng việc thành thật với chính mình.
Một đội ngũ bền vững không chỉ dựa trên kỹ năng, mà còn đến từ khả năng “cảm được nhau” – không để những điều nhỏ bé âm thầm trở thành vết nứt lớn về sau.

🌿 Nếu bạn đang học cách lắng nghe cơ thể, trái tim và cảm xúc – hãy kiên nhẫn.

Vì trưởng thành không chỉ là biết nói đúng lúc.

Mà còn là biết khi nào im lặng để nhìn cho rõ – cả người khác lẫn chính mình.

Trực giác là la bàn nội tâm.

Tin vào nó không có nghĩa là thiếu lý trí – mà là đang dùng thêm một loại trí tuệ khác.

Chúc bạn bình an trong lựa chọn.

Và đủ bản lĩnh để bước đi theo điều mình thật sự cảm nhận – một cách tử tế, chín chắn và có trách nhiệm.

MỪNG QUỐC KHÁNH 2/9: ĐỘC LẬP – KHÔNG CHỈ CỦA MỘT DÂN TỘC, MÀ CÒN CỦA MỘT TÂM HỒN

Ngày 2/9, chúng ta nhắc về độc lập dân tộc – một hành trình đã phải trả giá bằng máu, nước mắt và rất nhiều người dám đi ngược lại số đông, dám không thỏa hiệp.

Nhưng bên cạnh những chiến công hào hùng, hôm nay mình muốn viết về một kiểu độc lập rất khác – lặng lẽ hơn, mềm hơn, nhưng cũng cần rất nhiều bản lĩnh để giữ lấy.

Trong thế giới này, có nhiều người “khôn”.

Có người khôn vì luôn biết giành phần hơn.
Có người khôn vì biết sắp đặt đồng minh, đan xen lợi ích.
Có người khôn vì thấy ai hiền thì tìm cách lợi dụng.

Và rồi…
Có những người “ngốc” – trong mắt số đông.

Ngốc – vì không biết giành phần hơn.
Ngốc – vì vẫn lên tiếng bảo vệ điều đúng, dù mong manh như trứng chọi đá.
Ngốc – vì đặt ra ranh giới đạo đức, và thà bước ra khỏi vùng tối, chứ không chịu đánh đổi nhân phẩm để tồn tại.

🌿 Trong mắt xã hội, người “khôn” có thể thành công nhanh hơn.
Nhưng chính những người “ngốc” ấy – lại là người giữ được sự độc lập bên trong.

Họ không bị mua chuộc bằng danh tiếng.
Không bị kéo đi bởi số đông.
Không để mình trôi giữa vùng xám mà đánh mất ranh giới nội tâm.

Mình nghĩ,
độc lập dân tộc là nền móng để có một đất nước tự do.
Còn độc lập tâm hồn – là nền tảng để mỗi con người sống trọn vẹn và không hối tiếc.

Ngày hôm nay, nếu bạn từng thấy mình lạc lõng giữa đám đông “khôn ngoan”,
Từng bị cho là quá nhạy cảm, quá nguyên tắc, quá “không biết sống”…
Thì xin hãy nhớ:

Bạn không hề sai.
Bạn chỉ đang can đảm giữ lấy sự độc lập trong một thế giới nhiều thỏa hiệp.

🌸 Mừng Quốc Khánh – mừng cho dân tộc ta, và cho tất cả những ai
đang âm thầm chọn sống ngay thẳng,
chọn không giống số đông,
và chọn bước đi theo giá trị riêng mà không cúi đầu.

“Bạn chỉ đang can đảm giữ lấy sự độc lập trong một thế giới nhiều thỏa hiệp.”

Từ “Hỗ trợ” đến “Chịu trách nhiệm”: Bài học lãnh đạo từ hai vị CFO

Mình từng nghĩ rằng “hỗ trợ” là đủ.
Cho đến khi một câu nói ngắn gọn… thay đổi hoàn toàn cách mình nhìn về công việc, vai trò và trách nhiệm của mình.

Khi bắt đầu công việc in-house đầu tiên trong ngành thuế, mình may mắn được làm việc cùng một CFO người Đức — một người có tầm nhìn xa và phong cách lãnh đạo đầy định hướng. Ông nói với mình:

“Em có thể phát triển theo chiều ngang — từ thuế sang kiểm soát tài chính, để hướng đến vị trí CFO.
Hoặc đi theo chiều dọc — đào sâu vào thuế quốc tế và vươn ra khu vực.”

Chỉ vài câu nói, nhưng lại cho mình một món quà vô giá:
Sự rõ ràng.
Rõ ràng về con đường sự nghiệp.
Rõ ràng về những gì mình đang làm – và vì sao nó xứng đáng.

Nhưng khi ông chuyển công tác sang châu Âu, một CFO mới tiếp quản vị trí. Mình trình bày lại bức tranh thuế hiện tại, nêu ra các vấn đề chiến lược và đề xuất hướng đi. Cuối phần trình bày, mình nói một câu quen thuộc:

“Nếu anh cần hỗ trợ gì thêm, em luôn sẵn sàng.”

Và ông ấy đáp lại – không ngập ngừng:

“Đó không phải là hỗ trợ.
Đó là công việc của em.”

Mình khựng lại. Có chút bất ngờ. Nhưng ông không sai.

Theo thời gian, mình dần hiểu được thông điệp sâu xa hơn từ hai người lãnh đạo với hai phong cách khác nhau:

🔹 Một người trao cho mình sự định hướng, giúp mình hiểu mình đang đi đâu.
🔹 Người kia nhắc nhở mình rằng: chủ động sở hữu vai trò của mình không phải là lựa chọn – mà là bản chất của công việc chuyên nghiệp.

Từ đó đến nay, mình mang theo những bài học sau trong cách làm việc và lãnh đạo:

Sự rõ ràng giúp công việc có mục tiêu.
Tư duy “làm chủ” biến công việc thành giá trị, không chỉ là nhiệm vụ.
Tinh thần hợp tác tạo ra ý nghĩa, chứ không chỉ hoàn thành.

Giờ đây, với vai trò là Giám đốc Thuế, mình nỗ lực xây dựng một đội ngũ có tinh thần “làm chủ”, nơi mỗi thành viên hiểu rõ mình đang làm gì, vì sao nó quan trọng, và dám chịu trách nhiệm cho kết quả cuối cùng.

Công việc không chỉ là trách nhiệm một chiều.
Đó là sự đồng hành hai chiều – nơi ai cũng có quyền lựa chọn tạo ra giá trị, chứ không phải gánh nặng.

💬 Còn bạn thì sao?
Có khoảnh khắc nào từng thay đổi cách bạn nhìn về vai trò của mình trong công việc?

Hãy chia sẻ câu chuyện ấy – biết đâu, nó cũng là ánh sáng giúp người khác tìm lại con đường mình cần bước.

Chiến lược Đọc Chủ Động để Hiểu Sâu Nhớ Lâu

Xuyên suốt nhiều năm học tập và làm việc, cá nhân mình nhận thấy kỹ năng đọc đóng vai trò rất quan trọng và là tiền đề cho nhiều kỹ năng khác. Không phải tự nhiên mà chúng ta có câu nói quen thuộc “đọc thông viết thạo” phải không nào. Hãy cùng nhớ lại 1 chút để xem hành trình đọc đã gắn bó với chúng ta theo thời gian như thế nào nhé!

Nhớ lại lúc tiểu học, thầy cô dạy chúng ta đọc bảng chữ cái, đọc ca dao tục ngữ, đọc đoạn văn nhỏ, rồi sau đó mới dần làm quen với triển khai ý tưởng lập luận riêng của bản thân thông qua tập làm văn. Nội dung đọc sẽ ngày càng có nhiều hàm lượng kiến thức và chiều sâu về tư duy theo từng cấp lớp và độ tuổi.

Đối với những bạn học đại học, việc làm bài tập nhóm, thuyết trình, tiểu luận là những “đặc sản” mà bất kỳ sinh viên nào cũng được nếm trải trước khi chính thức “gặt hái” được tấm bằng tốt nghiệp. Và nguyên liệu để tạo thành những “đặc sản” này không gì khác hơn đọc nhiều tài liệu giáo trình, tài liệu tham khảo mà thầy cô giáo đưa cho.

Đến khi chúng ta trưởng thành đi làm, công việc có yêu cầu chúng ta phải đọc nhiều như thời đi học không? Đối với một người làm việc trong lĩnh vực tư vấn luật thuế như mình, câu trả lời là Có. Không những phải đọc mà là còn phải đọc rất nhiều. Tuy nhiên ở giai đoạn này hầu như sẽ không còn thầy cô bên cạnh để chỉ dạy chúng ta cần đọc cái gì, đọc như thế nào để hiệu quả. Vì vậy, sau nhiều năm tự tìm tòi, quan sát và đúc kết từ kinh nghiệm bản thân, The Sharing Town xin chia sẻ chiến lược Đọc Chủ Động để Hiểu Sâu và Nhớ Lâu hơn. Hãy cùng theo dõi chi tiết bên dưới nhé!

1. Reading Skill không chỉ nằm gói gọn trong kỳ thi IELTS

Trước tiên mình muốn làm rõ 1 chút về việc Đọc tiếng Anh và Đọc tiếng Việt. Nhiều bạn sinh viên khi được hỏi về kỹ năng đọc sẽ nghĩ ngay đến Reading Skill trong kỳ thi tiếng anh IELTS. Thế còn việc đọc Tiếng Việt có cần rèn luyện kỹ năng đọc hay không? Cá nhân mình tin rằng là Có, đặc biệt là cho những bạn muốn tiếp tục học lên cao học hoặc theo đuổi những ngành nghề tư vấn về luật. Có nhiều lúc mình đọc văn bản luật hoặc giáo trình học thuật bằng ngôn ngữ mẹ đẻ - Tiếng Việt, mình cũng gặp khó khăn trong việc nắm bắt nội dung của bài đọc và nhanh chóng quên mất nó sau vài ngày. Chính vì vậy, mình muốn xây dựng 1 chiến lược đọc cho cả việc đọc Tiếng Anh và Tiếng Việt để áp dụng trong học tập và công việc tìm hiểu luật hàng ngày. Và trong bài viết ngày hôm nay, The Sharing Town sẽ chia sẻ với các bạn về chiến lược này.

2. Chiến lược Đọc Chủ Động

Theo mình 1 quá trình Đọc Chủ Động sẽ đi qua 4 giai đoạn chính như sau:

Target – Read Details – Summary – Reflection

B1: Xác định mục tiêu

Đầu tiên, mình cần xác định Target của mình là gì để giới hạn phạm vi, tài liệu mình sẽ đọc. Điều này xác định khá dễ dàng khi bạn đi học vì thầy cô giáo sẽ giúp bạn làm điều này. Khi ra đề tài tiểu luận, thầy cô sẽ cho danh sách các tài liệu bao gồm sách giáo trình và tài liệu tham khảo để bạn có thể đọc. Tuy nhiên khi đi làm, không có ai chỉ cho bạn điều này cả. Chính bạn phải xác định đề bài mình cần tìm hiểu là gì, và chọn lọc những tài liệu bạn cần đọc.

Đôi khi có thể là mục tiêu ngắn hạn như tôi cần biết “chính sách giảm thuế hỗ trợ cho doanh nghiệp mùa Covid có áp dụng cho doanh nghiệp của tôi không?” hoặc dự án dài hơi “đánh giá phong trào phát triển nữ quyền tại khu vực Đông Nam Á”. Mỗi mục tiêu có deadline dài ngắn, độ quy mô, tính phức tạp chủ đề cần tìm hiểu khác nhau. Do đó, hãy lên kế hoạch để phân bổ thời gian đọc, viết, chỉnh sửa, và báo cáo kết quả cho Sếp hoặc Giảng Viên phù hợp.

Đối với những mục tiêu ngắn, mình thường sẽ đọc tập trung trong vòng 1-2 tiếng để tìm thông tin giải đáp cho câu hỏi. Đối với mục tiêu dài thời gian, mình sẽ phân bổ mỗi ngày đọc tầm 20-40 phút. Và trước khi đọc mình sẽ break đề tài thành nhiều câu hỏi nhỏ để tập trung đọc và sàn lọc những thông tin có liên quan đến câu hỏi cần giải đáp.

Ví dụ: Đối với : Chính sách Hỗ Trợ Giảm Thuế cho Doanh Nghiệp Mùa Covid

  • Chính sách ban hành văn bản pháp luật nào? Thời gian hiệu lực?
  • Áp dụng cho loại thuế nào (i.e. Thuế thu nhập doanh nghiệp, Thuế Thu Nhập Cá Nhân, hay Thuế Giá Trị Gia Tăng). Giảm thuế suất hay giảm số tiền tuyệt đối
  • Đối tượng được giảm là ai? Điều kiện là gì?
  • Doanh nghiệp của tôi thuộc trường hợp giảm thuế nào? Cần làm thủ tục gì?
  • Có thể đối chiếu hoặc bổ sung với nguồn thông tin tin cậy nào khác?

Ví dụ: Đối với : Đánh giá phong trào phát triển nữ quyền tại khu vực Đông Nam Á

  • Định nghĩa phong trào nữ quyền?
  • Gồm hình thức nào? Ai là những nhân vật tiêu biểu?
  • Các giai đoạn phát triển phong trào nữ quyền?
  • Phong trào nữ quyền ở Việt Nam giống và khác các quốc gia Đông Nam Á khác như thế nào,v…v…

Sau này, chính những câu hỏi này sẽ giúp các bạn structure bài báo cáo một cách mạch lạc và có trọng tâm.

B2: Đọc thông tin chi tiết

Khi đọc thông tin chi tiết, cố gắng đọc nhanh liên tục đừng bị gián đoạn để tra nghĩa của từ mới hoặc từ nguyên ngành. Khi đọc hãy nhớ về những câu hỏi mình đặt ra ban đầu để tìm kiếm thông tin có liên quan hoặc kiểm tra xem thông tin chi tiết có khác với dự đoán ban đầu của mình không. Để giúp việc đọc nhanh, các bạn có thể tạo một số quy tắc để ghi chú nhanh. Đừng tạo quá nhiều quy tắc, dẫn đến sử dụng trộn lẫn, khó phân biệt các ý cần quan tâm. Bên dưới là bộ quy tắc của mình:

??? Đoạn này mình không hiểu
!!! Thông tin gây ngạc nhiên
*** Thông tin quan trọng
Đóng khung từ: Từ quan trọng/ Key word/ Ý chính
Khoanh tròn từ: Từ vựng chưa hiểu
Gạch chân: Thông tin chi tiết giải thích cho ý chính

Sau khi đọc 1 lượt nhanh và đánh dấu theo quy tắc trên, có thể đọc lại lần nữa kỹ hơn và tra cứu những từ vựng, hoặc thông tin chưa hiểu.

B3: Tóm Tắt

Mình đã thấy rất nhiều lần khi tóm tắt hầu hết mọi người sẽ copy và paste những diễn giải của bài đọc. Đó là lời văn của tác giả, không phải của bạn. Văn phong của mỗi người sẽ khác nhau. Nếu bạn dùng văn phong của người khác để diễn đạt sẽ rất dễ bị nói ngượng và lắp bắp. Hãy cố gắng dùng ngôn ngữ văn phong của bản thân để tóm tắt sẽ giúp bạn nhớ vấn đề lâu hơn. Ngoài ra, khi mình học thạc sĩ tại Đức, các giáo sư đều bắt sinh viên phải tóm tắt chỉ trong 1 câu duy nhất. Ban đầu mình gặp khó khăn và cảm thấy không thể nào tóm tắt nội dung nhiều như vậy chỉ trong 1 câu được. Nhưng sau một thời gian trải nghiệm, mình thấy cách này rất hiệu quả đặc biệt cho quá trình làm slide thuyết trình hoặc báo cáo cho Sếp sau này. Những câu tóm tắt này sẽ chính là Heading của Slide hoặc Email. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó mình lên vị trí Sếp cấp cao rất bận rộn, nếu như nhân viên có thể diễn đạt thẳng trọng tâm vấn đề ngắn gọn, súc tích, mình sẽ cảm thấy appreciate biết bao nhiêu. Vậy nên, hãy làm điều này để luyện khả năng diễn đạt có trọng tâm, rõ ràng, nhằm tiết kiệm thời gian cho Sếp và giải quyết vấn đề hiệu quả nhé.

B4: Reflection

Cá nhân mình đánh giá đây là bước quan trọng nhất để bạn tạo ra sự khác biệt – Hiểu Sâu và Nhớ Lâu vấn đề hơn. Mình có tham gia một khóa học online của University of Pennsylvania, có ba cách Reflection rất hay mà mình muốn chia sẻ với các bạn.

  • Text to Self: Đó là tự hỏi bản thân những nội dung bạn vừa đọc có mối liên kết với cuộc sống bản thân bạn như thế nào?
  • Text to Text: Kiểm tra nội dung này có khiến bạn liên tưởng đến tài liệu khác mà bạn đã từng đọc hoặc nghe trước đây không. Đây là cách tuyệt vời giúp bạn xâu chuỗi các thông tin từ các nguồn lại với nhau. Tuyệt hơn nữa là sẽ hỗ trợ bạn rất nhiều khi phải viết tiểu luận, luận án thạc sĩ, tiến sĩ.
  • Text to World: Nội dung bài đọc có liên kết như thế nào đến cộng đồng địa phương nơi bạn sinh sống, đất nước của bạn hoặc khu vực trên thế giới bạn đang quan tâm.

Mình rất thích cách tiếp cận vấn đề bằng Reflection như thế này. Nó giúp mình giải đáp khúc mắc bấy lâu nay trong việc phát triển suy nghĩ bản thân về bài đọc, là một bước luyện critical thinking. Nếu như trước đây mình chỉ đọc một cách bị động chỉ để tiếp nhận thông tin, thì Reflection giúp mình chủ động nhìn nhận góc nhìn của tác giả bài đọc, phản ánh liên kết với góc nhìn cá nhân mình, giúp mình quen dần với việc đưa ra quan điểm bản thân, hiểu sâu và nhớ lâu vấn đề hơn.

3. Sharing quan điểm của bạn

Ban đầu mình định đặt mục Sharing ở bước thứ 5. Tuy nhiên vì tính chất đặc biệt của Sharing mà mình muốn dành hẳn một mục riêng cho nó. Mình lập The Sharing Town với mong mốn là trước hết là giúp bản thân hoàn thiện làm chủ kiến thức, cuộc sống tốt hơn, và đồng thời kết nối với những người like-minded. Thông qua quá trình soạn bài viết, làm video, mình có thể hệ thống xâu chuỗi lại những kiến thức và trải nghiệm của mình một cách rõ ràng và rèn luyện tư duy có chiều sâu hơn. Mình rất vui vì The Sharing Town ít nhiều được sự quan tâm của các bạn đọc giả. Mình nhận được lời mời kết nối trên Linkedin, Facebook và có cơ hội trò chuyện với những người bạn mới tài giỏi và thú vị. Điều này là động lực rất lớn đối với mình. Mình cười nhiều hơn, hạnh phúc hơn vì mình cảm nhận mình đang trở thành 1 công dân tích cực và hữu ích cho cộng đồng. Mỗi một người trong chúng ta có những cách sharing khác nhau. Có thể là viết blog, hay làm speaker, hay tham gia workshop, hoặc đơn giản comment, chia sẻ những nhận xét của bạn cũng đóng góp giá trị cho sự phát triển của nhau. Hãy cùng chung tay chia sẻ và hỗ trợ nhau phát triển và hoàn thiện hơn nhé!

Học rộng hay học sâu?

Có bao giờ bạn tự hỏi bản thân mình nên tích lũy kiến thức và kỹ năng theo hướng chuyên sâu hay mở rộng?
Chiến lược tiếp cận nào là phù hợp để mình có thể đạt được mục tiêu mong muốn? Có khi nào bạn cảm thấy bản thân đang bị tách ra khỏi “hội nghị bàn tròn” nếu chủ đề thảo luận không thuộc lĩnh vực chuyên môn của bạn không?

Bản thân mình đã tự vấn bản thân những vấn đề trên rất nhiều lần. Vậy thì lời giải đáp cho những thắc mắc trên của bản thân mình là gì? Hãy cùng tìm hiểu với mình tiếp theo sau nhé!

Trước khi lựa chọn chiến lược tiếp cận phù hợp, mình cần làm rõ mục tiêu của bản thân là gì? Mục tiêu ở đây có thể là chuyên ngành học hoặc nghề nghiệp mình muốn theo đuổi sau khi tốt nghiệp, hoặc chức vụ mình muốn đạt được là gì sau 3 hay 5 năm? Và một điều quan trọng nữa mình nhận thấy là mục tiêu của bản thân mình sẽ thay đổi qua những giai đoạn khác nhau trong cuộc sống. Cụ thể, ở giai đoạn vừa tốt nghiệp cấp 3, mục tiêu của mình là xác định ngành học tài chính hay quản trị kinh doanh? Đến lúc ra trường thì sẽ chọn nghề nghiệp nào tư vấn tài chính, môi giới chứng khoán, kiểm toán, hay tư vấn thuế, rồi mục tiêu của mình là làm cho công ty cung cấp dịch vụ (professional firm) hay công ty inhouse, hay cơ quan nhà nước. Sau khi làm việc 4-5 năm, mình muốn làm vị trí trưởng phòng và tiếp tục thăng tiến xa hơn sau đó.

Mình tin rằng nhiều bạn cũng trải qua những thắc mắc tương tự trong cuộc sống dẫu rằng sự lựa chọn của các bạn có thể rất khác nhau. Tại những thời điểm đó, mình chưa nhận thức được mọi thứ một cách rõ ràng, chỉ lờ mờ cảm nhận có một sự biến chuyển trong nhận thức mọi người về chuyên môn hóa. Theo quan sát của cá nhân mình, thời điểm cách đây hơn 10 năm là thời kỳ nở rộ của "chuyên môn hóa". Lúc đó, việc cái gì cũng biết một ít, nhưng không chuyên cái gì hết bắt đầu bị "knock out" bởi xu hướng chuyên môn hóa do những hiệu quả về mặt thời gian công sức mà chuyên môn hóa mang lại. Ở nội dung của bài viết này, mình gắn sự "chuyên môn hóa" với "học sâu" để đi vào phân tích góc nhìn bản thân mình. Cụ thể tại thời điểm đó, đa phần trường đại học hướng đến cho sinh viên chọn chuyên ngành ngay từ lúc đăng ký, chỉ có trường đại học Kinh tế Tp.HCM ("UEH") cho phép sinh viên tham gia chọn ngành học sau 1,5 năm giai đoạn đại cương. Về điểm này mình đánh giá cao UEH đã cho phép sinh viên cọ xát và có thời gian tiếp cận trước khi chọn lựa ngành học mong muốn chính xác và đây cũng là một trong những nguyên nhân mình chọn UEH để theo học. 

Theo quan điểm cá nhân của mình, học chuyên sâu một lĩnh vực không có gì là sai, và việc coi trọng chuyên môn hóa là một bước đi hợp với thời điểm hoàn cảnh xã hội kinh tế tại thời điểm đó. Hơn nữa ai cũng cần hiểu biết sâu một lĩnh vực ở mức độ này hay mức độ khác, vào lúc này hoặc lúc khác. Ví dụ, mình học chuyên ngành tài chính thì chắc chắn mình sẽ cần học rất sâu những kiến thức và bộ kỹ năng về lĩnh vực tài chính từ rất sớm khi vẫn còn ngồi giảng đường đại học cho đến những năm ngấp nghé vị trí quản lý nhóm (mình tạm chia đây là giai đoạn từ tầm tuổi 20 đến 30 tuổi), nhưng một bạn sinh viên học quản trị kinh doanh hoặc bạn làm ngành sales thì lượng chuyên môn sâu về quản trị sẽ được tích lũy ở giai đoạn tầm tuổi từ 30 trở lên. Trước đó, kỹ năng và kiến thức các bạn học quản trị sẽ trải rộng hơn rất nhiều so với các bạn học chuyên ngành tài chính như mình. 

Tuy nhiên điều này không có nghĩa là chỉ học sâu ở một giai đoạn cố định mà chuyển qua hoàn toàn học dàn trải. Yếu tố quan trọng là mức độ sâu ở từng thời điểm. Cá nhân mình giai đoạn hiện tại đang ở vị trí quản lý và tiếp tục đào sâu vào chuyên môn nhiều hơn nữa. Tuy nhiên cách mình tiếp cận chuyên môn ở giai đoạn này không giống với thời sinh viên nữa. Mình học sâu thông qua tìm hiểu mối liên kết với những khía cạnh khác, và không chỉ đơn thuần chuyển sang học rộng dàn trải mà mình phát triển chiến lược là HIỂU SÂU- BIẾT RỘNG. 

Khi đã có tiền đề suy nghĩ về chiến lược này, mình bắt đầu search sách và thông tin trên mạng và đã mình đã tìm được cuốn sách rất hay "Hiểu sâu - Biết rộng Kiểu gì cũng thắng" của David Epstein. Mình rất thích cuốn sách này và tìm thấy rất nhiều lời giải đáp cho các thắc mắc của bản thân và rất relevant với chủ đề Học rộng hay học sâu mà mình quan tâm. Cuốn sách đưa ra 2 hình mẫu thành công để phân tích là Tiger Woods - một vận động viên golf thành công nhất mọi thời đại và Roger Federer - vận động viên quần vợt người Thụy Sĩ được gọi với biệt danh là Tàu tốc hành. Cả hai đều là những người thành công xuất chúng nhưng câu chuyện đi đến thành công của họ hoàn toàn rất khác xa nhau. Nếu như Tiger Wood là người được chọn cho golf từ tuổi lên ba và bắt đầu luyện tập có chủ đích theo sự huấn luyện bài bản chuyên nghiệp còn Roger Federer lại trải qua giai đoạn thử nghiệm nhiều môn thể thao khác nhau, sau khi khám phá được năng lực và thiên hướng của mình, mới huy động tối đa sức lực để tập luyện chuyên sâu một lĩnh vực. 

Câu chuyện Tiger Wood đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người và từ đó nhiều khóa huấn luyện về luyện tập chuyên sâu có chủ đích được áp dụng một cách rộng rãi. Thậm chí có nhiều bậc cha mẹ, nhà khoa học đã áp dụng để đào tạo con cái mình thành thiên tài ngay từ lúc nhỏ. Nếu các bạn đã đọc "Em phải đến Hardvard học kinh tế" của Lưu Vệ Hoa và Trương Hán Vũ, bạn sẽ thấy mẹ và cha dượng của cô bé Lưu Diệc Đình - "cô gái Harvard" - thần tượng học tập của giới trẻ Trung Quốc cũng áp dụng luyện tập chuyên sâu có chủ đích để đạt được mục tiêu vào học trường Harvard. Tuy nhiên, trên thế giới này có bao người có mấy người có đủ điều kiện về yếu tố môi trường gia đình, xã hội để tiếp cận chiến lược có chủ đích giống như cách của Tiger Wood hay Lưu Diệc Đình. Tác giả cuốn sách Hiểu Sâu Biết Rộng Kiểu Gì Cũng Thắng của David Epstein đưa ra 1 góc nhìn mà mình rất tâm đắc - phần lớn chúng ta sẽ gần với câu chuyện của Roger Federer hơn là Tiger Wood. Và chúng ta có thể học từ câu chuyện của Roger Federer để có một cách chiến lược phù hợp với bản thân hơn. 

Câu chuyện của họ không chỉ áp dụng ở lĩnh vực thể thao mà còn có thể phù hợp với những lĩnh vực khác. Cách tiếp cận của mình là vận dụng của việc Hiểu Sâu vấn đề chuyên môn nhưng không từ bỏ cơ hội mở rộng tư duy sang Biết Rộng. Nếu bạn nào đã theo dõi The Sharing Town, chắc hẳn các bạn đã biết mình đang làm Tax Manager ở một công ty đa quốc gia với kinh nghiệm làm việc chuyên môn hơn 10 năm. Độ sâu về chuyên môn mình đã có nền tảng nhất định, tuy nhiên với mục tiêu là phát triển sự nghiệp ở international corporate environment và tinh thần entrepreneurship, mình hiểu được tầm quan trọng của Biết Rộng để không chỉ truyền đạt, kết nối, chia sẻ kiến thức chuyên môn một cách dễ hiểu cho những người không chuyên mà còn tập trung vào đúng vấn đề của người nghe cần biết. Khi làm Tax Manager của một công ty inhouse, mình không phải lúc nào cũng giao tiếp với những chuyên gia cùng ngành, người có thể dễ dàng nắm bắt nội dung thuế liên quan, mà mình sẽ tư vấn thuế cho những người không biết gì về thuế. Cách tiếp cận của non-expert cho một vấn đề sẽ rất khác với một expert như mình. Nếu không biết rộng về những kiến thức cross-industry hay cross-field mình sẽ khó lòng hoàn thành nhiệm vụ tốt.  Hơn nữa khi mình bắt đầu học nghiên cứu những lĩnh vực mới, mình nhớ được cách 1 người không chuyên tiếp cận một vấn đề mới như thế nào để cảm thông hơn khi cả 2 bên có cách nhìn quá khác biệt cho 1 vấn đề, và mình học cách giải thích, tiếp cận đơn giản, hiệu quả nhất có thể. Đó là lý do mình luôn học, học hoài, học mãi để có tư duy rộng, bổ trợ thêm nhiều góc nhìn mới bên cạnh góc nhìn chuyên môn của bản thân. Và cá nhân mình cách tiếp cận này mang lại nhiều giá trị cho công việc và đời sống cá nhân của mình. 

Ở trên là một quan điểm cá nhân của mình về học rộng hay học sâu và cách tiếp cận Hiểu Sâu - Biết Rộng. Hy vọng sẽ có thêm 1 góc nhìn để các bạn tham khảo và lựa chọn cách tiếp cận phù hợp với bối cảnh riêng của bản thân. Nếu có ý kiến chia sẻ thêm đừng ngại comment nhé. Mình còn quan tâm về chủ đề Giáo dục khai phóng, hy vọng sẽ sớm phát hành bài viết để chia sẻ thêm với các bạn! Cảm ơn các bạn rất nhiều và hẹn gặp lại trong các chủ đề tiếp theo nhé!